TƯỞNG NHỚ CON
NGUYỄN THỊ VIÊN DUNG













10 NĂM CON KHÔNG NÓI MỘT LỜI VỚI AI

Mười năm tưởng nhớ những gì
Xảy ra năm ấy con đi vô cùng
Một mình vĩnh viễn tay không
Bao nhiêu để lại não nùng quanh đây
Thời gian ai tưởng nguôi khuây
Mười năm ba vẫn nguyên đầy tiếc thương
Nhớ từng ngõ ngách con đường
Từng lớp học từng ngôi trường con đi
Lỗi lầm ba đã lắm khi
Gây ra những đoạn trường gì cho con
Bây giờ cơ hội chẳng còn
Ngồi đây kể lể cha con rã rời
Hai mươi bốn tuổi một đời
Mười năm dồn dập đứng ngồi nhớ con
Mỗi dòng ghi chép chon von
Mỗi nghe oan ức con còn mang theo
Cơn đau quặn thắt ngặt nghèo
Ba đáng lẽ phải khéo đèo bồng thay
Cho con mỏng mảnh cõi này
Chứ sao thô bạo cứ đày ải con
Bây giờ khóc cũng không còn
Lại con để được gánh gồng cho con
(12 Dec. 2012)


Dad,
Love you so much. Love me so much.
How our life have gone
Whatever our life will be.
No one know, but you and me, dad
One thing we clearly know is. We love each other so much. That is all of our meaningful life, dad
You miss me everyday, don't you? I miss you every second, do you know? Of course you know. Of course I know.
Miss you so much today suddenly. Something come back in my memory. Making me sick. What happened in the past, dad. You have known, you have understood, only you my dad.
Love you so much dad

VIEN DUNG
18 March 2013


BA GỞI THƯ CHO CON LẦN NÀY


Bây giờ chin suối xa xăm
Từ ngày lạc bước lạnh căm giã từ
Bao năm trôi dạt phù du
Cha con mình đã mặc dù đôi khi
Hai mươi ba tuổi nhu mì
Bỗng nhiên tai biến lầm lì diễn ra
Kêu gào sinh mệnh thiết tha
Con nằm đau đớn còn ba lệ nhòa
Ngày đưa con đến đồng xa
Mưa tầm tã suốt quê nhà Duy Xuyên
Theo con đến cửa cửu tuyền
Mươi người xa xứ lạc miền tiễn đưa
Cành hoa nắm đất lưa thưa
Chiều tàn huyệt lạnh trong mưa rắc vào
Âm vang não nuột dâng trào
Kinh cầu thiểu não quyện vào khói hương
Con nằm vĩnh biệt giữa đồng
Còn ba vĩnh viễn về trong một mình
Không còn con nữa bóng hình
Chỉ còn hư ảnh hiện quanh chập chờn
Biết bao dĩ vãng cha con
Kéo về cười khóc dập dồn ruột gan
Những gì con đã dở dang
Khiến ba bật khóc mỗi lần loay hoay
Nhìn con kỷ niệm chỗ này
Chỗ kia chỗ nọ chỗ nào cũng con
Mấy mươi năm đủ vui buồn
Con cười nói, con khóc hờn trách ba
Bây giờ đau đớn xót xa
Con ơi còn lại mình ba tột cùng

BA CỦA CON
2009


ÁNH MẮT

Sáng hôm nay, 30 Tết Giáp Thân, tay của ba đã đỡ đau nhiều, nhưng vẫn chưa toàn nhiên bình phục như mong chờ.
Ba nhìn con trong ảnh, con vẫn nhìn ba với ánh mắt mà con vẫn thường nhìn ba. Ánh mắt sao mà giống ba quá. Cha con mình vẫn nhìn nhau, cười bằng cặp mắt kín đáo ấy. Vui trong lòng, đồng thời nghi ngại trong đời rồi sẽ không vui. Ánh mắt dò hỏi: “Ba có vui không? Con ái ngại quá, muốn cho ba vui và con cùng vui mà chẳng biết làm sao. Con hiểu rằng, hằng ngày, mình chồng chéo biết bao tâm trạng ngổn ngang. Buồn vui ngang ngửa. Nghi ngại hoài giữa tồn sinh bất trắc. Ba ơi, bây giờ ba vui hay buồn, ba đang thành công hay thất bại, ba đang khỏe khoắn hay mệt mỏi, ba đang tin tưởng hay hoài nghi, ba đang hăng hái hay chán chường, ba đang chăm chú nhìn con hay xa xôi hờ hững, ba đang thương mến con hay đang ruồng rẫy con, ba đang độ lượng với lỗi lầm của con đã qua hay vẫn còn trách móc, ba đang bình yên trong lòng hay đang rối ruột trong dạ, ba đang trằn trọc ray rứt với âu lo hay đang giả vờ mãn nguyện trong bất toàn, ba đang ra sao, tâm trạng của ba thế nào, hả ba, con chưa biết, nên nhìn ba bằng ánh mắt ấy, ánh mắt này, thăm dò, chờ đợi, thăm dò ánh mắt của ba, chờ đợi tâm trạng của ba. Vậy đó ba, mà con đang nhìn ba đó.”

Ba giữ lại tất cả những vật kỷ niệm của con. Ba nhìn những thứ đó, ba sắp xếp những kỷ niệm đó bên ngoài và bên trong lòng ba. Ba khóc hoài vì thương tiếc.
Lỗi của ba, con ơi, tất cả là lỗi của ba mà con ra nông nỗi ấy. Ba nhớ lại từng chi tiết. Ba buồn và ray rứt khủng khiếp. Biết bao hình ảnh thường ngày sinh hoạt của con tái hiện trong ba. Ba liên tưởng tới con, tới những yếu tố xa gần gây ra đổ vỡ trong thể xác cho con, rồi gây ra khủng hoảng nôi tiếp trong tinh thần của con. Tất cả đều do lỗi lầm của ba một phần lớn. Ba ngốc nghếch giữa cuộc đời ma mãnh. Ba tệ hại vô cùng trong vai trò làm cha. Ba không biết cách làm cha tại chốn này. Ba không phải là người cầm lái giỏi, trên chiếc thuyền mong manh, giữa sóng gió liên miên, của xã hội thô bạo, lầm lì, càng ngày càng trơ trẽn, dửng dưng. Đây không còn là mảnh đất dành cho người quân tử. Ba bất lực trước cố gắng sống như một tiểu nhân. Ba bắt chước làm giống như phàm phu để gia đình được yên ổn. Nhưng đã thất bại. Mà thất bại của con là một nỗi đau lớn nhất, lớn vô cùng, lớn vô hạn đối với ba. Nó đã làm tê liệt ba một thời gian dài, từ đó tới nay vẫn chưa thôi.
Sài Gòn 2004

Home > Huynh Đệ > Viên Dung

11 NĂM
Con ơi, để yên lặng nghe con.
Ba không nói ra được.
Cứ nhớ lại hoài những lời con nói. Rất nhiều ý nghĩa có tính cách quết định cho đời con và đời ba. Nhưng ba đã đơn sơ phớt lờ. Ba ngu tối quá vào những lúc nghiêm trọng ấy. Ba xin lỗi con, ba xin lỗi con. Sự thể đã qua rồi, một cách quá đáng tiếc cho con. Ba ân hận vô cùng con ơi. Ba nhớ đến con, ba nghĩ đến con hằng ngày, hằng ngày con ơi. Nếu như ngày trước ba đã chú ý hơn đến những lời con nói, thì có lẽ có lẽ... con ơi, trời ơi... sao ba đã ngu tối như vậy chứ. Nhiều người khuyên ba đừng trằn trọc nữa, đừng tự dày vò mình nữa. "Đau khổ mãi chẳng làm thay đổi được quá khứ. Khóc lóc hoài không làm sống lại được Viên Dung của ba." Đại khái lời khuyên như vậy.

Ba cũng nghe theo, ba cố quên được một thời gian ngắn. Nhưng ba hằng ngày vẫn đối diện với hiện tại, đối diện với những nối tiếp hiện tại mà bao gồm hàng loạt những sự kiện nối dài của quá khứ trong đó có đầy ắp đời sống của hai cha con mình. Hiện tại này không thể có, không thể sống tách lìa quá khứ kia. Ba bây giờ không thể phân chia đoạn tuyệt vĩnh viễn với quá khứ ấy. Ba bây giờ là ba nối dài của ba ngày trước, ba bây giờ là ba nối dài ba của những ngày còn có con bên cạnh ba. Ba bây giờ là người cha nối dài của  người cha sai lầm của nhiều năm trước đối với đứa con của ba. Trí nhớ ba lại thôi thúc, gợi ra những hình ảnh của con, nỗi nhớ lại quay quắt trong lòng ba, những nỗi buồn, sự ân hận, tiếc nuối tiếp tục đay nghiến ba.
"Thôi ba, quên con đi ba ơi, giả vờ quên con đi ba." Con có thể khuyên ba như vậy, can ba đừng buồn phiền nữa làm gì.
Ừ, ba đã tự nghĩ vậy mỗi lần ba sắp khóc, mỗi lần ba buộc phải tự ngăn mình đừng để nuớc mắt trào ra. Có khi tình huống ấy xảy ra ở nơi ba làm việc, có khi ba đang  ở nơi công cộng, có khi ba đang ở nhà một mình. Mỗi lần nhớ tới con là mỗi lần ray rứt, ân hận về những đối xử sai lầm, những quyết định ngu ngốc của ba giữa cuộc đời trong đó có con. Ba tự tìm an ủi tạm bợ trong văn học:
"Cho hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao
Có đâu thiên vị người nào
Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai"

"Thế Chiến Quốc thế Xuân Thu
Gặp thời thế thế thời phải thế"

"Thế sự du du nại lão hà
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị
Sự khứ anh hùng ẩm hận đa"

Hôm nay ba tâm sự với con vậy thôi nghe con. Ba yêu thương con vô cùng vô tận. Ba cứ muốn lặp lại lời yêu thương như vậy hoài, dù biết rằng đó chỉ còn là lời nói, mà là lời nói quá muộn.
Ba
(12-12-2013)

10NĂM

Dad,
Long time without a word from you and to you. What I feel now is sad so I write st to you. I wish I can do the best for you, for mum, for my sisters and for our family. I love you, love me and family.
I look at my photos you post on web, I know how love you love me, dad. Days have passed, day then night, continuously.
You have commemorated me every morning before you go to work.
Sometimes suddenly you caught some images on the street making you remember me.
A young girl student.
Or a white motorbike of Chaly.
Or an innocent look from the other girl.
Dad, love you so much dad.
I am going to cry. I am crying.

Your daughter
12 July 2013


Daughter,
Thank you so much for understanding my heart of you. Love you so much every day, so much that it causes me trouble sometimes at work or on life. There is the day I drive to work, sudden I miss you and fail to keep back my tears. Also the nights I go to bed just to lie on the bed but not sleeping because of thinking about you.
Sometime I see this girl but think of you. I talk about that person but think of you. I wish you are here with me for me to love you. I wish you are still... my daughter.
Love
Dad


BA NGỒI UỐNG CÀ PHÊ
Ba uống cà phê gần nhà mình. Quán vắng. Chủ quán vui miệng nhắc tới con, kể lại hàng loạt hình ảnh của con mười mấy năm về trước, lúc con còn đi học. Ba ngồi nghe. Xé lòng. Ba vừa muốn tiếp tục nghe vừa không dám nghe nữa. Người ấy tiếp tục hồn nhiên kể chuyện, nhận xét này nọ,  làm cho ba càng đau điếng trong lòng. Ít phút sau, ba buộc phải đứng dậy, rời khỏi quán để khỏi phải nghe nữa. Thương con vô cùng. Nhớ con vô cùng. Cứ cắn rứt mãi vì con.
(3 August 2014)

Chiều thứ 7, 26 July 2014

Ba ngồi nhà, nghe bên ngoài trời mưa rả rích. Ba đợi cho trời tạnh mưa để đi mua sắm vài thứ cho con.
"Mua sắm cho con"! Ôi cha, phải chi mà còn có được cơ hội thật sự tuyệt vời như vậy há con! Đôi khi ba làm việc này việc nọ "cho con" mà ba cảm thấy xót xa lắm, vì ba vừa làm mà vừa biết chắc chắn rằng con chẳng nhận được cái gì ba đang cho con đâu, phải không con. Cho nên, nói "cho con" mà thật ra là ba 'cho ba", cho ba được dịp tự an ủi mình rằng ba đã không đối xử tệ tình với con của ba, vậy thôi có phải không con. Dù sao, dù ba có suy nghĩ thế nào đi nữa, thì ba cũng không thể tự ngăn cản mình hằng ngày đừng làm cái gì đó "cho con". Tuy nhiên, ba vẫn tin, vẫn hy vọng, từ một nơi nào đó, bằng một cách nào đó, cha con mình vẫn có cách cảm thụ tình cảm với nhau, yêu mến nhau, con bỏ qua những sai lầm đã xảy ra do ba gây ra, và chỉ duy trì những cảm xúc thương yêu đang có này đây mà thôi, nghe con. Ít nhất, điều đó cũng làm cho cảm thấy đỡ bớt đau xót mỗi khi nghĩ về con.


Dung,
4 giờ sáng. Ba thức giấc, chợt nhớ tới con, ba không ngủ lại được. Hình ảnh con tràn ngập trong lòng. Cái gì cũng gây xót xa hôm nay, vì cái gì cũng đã mất lâu rồi. Ba nghĩ ngợi về những ngày tháng không còn nữa, về những cơ hội không thể có nữa, rồi ba thở dài tiếc nuối, rồi ba chỉ còn biết làm những điều vụn vặt tiếp theo, để tự an ủi ba rằng ba ... này nọ... Nhưng sự thật thì mọi cơ hội đã biền biệt đi qua rồi, cho ba, cho con, giữa 2 cha con mình.
Rồi ba ngồi dậy, mở laptop, viết đôi dòng cho ba và con. Trong lòng ba, ba biết ba sẽ nhớ, vậy mà ba cũng lo là mình sẽ quên, cho nên hôm qua ba đã xé trước 10 tờ lịch, để cho ngày sinh của con hiện sẵn lên trước mặt, ngay chỗ cầu thang bước lên gác. Một ngẫu nhiên hiện ra, ngày sinh của con năm nay trùng khớp với ngày mồng 1 tháng 7 âm lịch. Ba nhớ ba sẽ làm gì ngày ấy, vậy thôi đó con.
18 July 2014



CHIỀU
ĐANG ĐI BỘ
NHỚ CON

Ba và con quá khứ nào
Chiều nay nước mắt lâm vào xót xa
Bao tình tiết cũ hiện ra
Bấy cào xé cứ tự ba dày vò
Lời con khi nhỏ lúc to
Ba câm điếc đã phớt lờ không nghe
Chiều nay đứt ruột lắng nghe
Nghìn quá khứ quay về đè nặng ba

21 March 2014
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày
VIÊN DUNG - TRANG 1