TRỊNH CÔNG SƠN 
KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH  biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc

Me! Not Hopeless!



Not hopeless, me, never hopeless
Leaves of Fall fall in the Winter
Not hopeless, dear, never hopeless
You are me and I am right you

Kite’s flying while soul is so cold
Dropping kite for the gulf so sad
Who I am who left trace of tears
Who I am who’ still so worldly
Who I am I am I am
Who love much this life

Not hopeless, me, never hopeless
Sunshine faded as sunshine itself
Not hopeless, dear, never hopeless
You’re natural you would be sunrise
Road’s so far and so quiet sunset
One’s soul’s sad lightly rising


NGUYEN QUANG THANH 
(translated into English - 2016)
Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng
Trịnh Công Sơn, 1992


Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa Thu rơi rụng giữa mùa Đông
Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em

Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai là ai là ai
Mà yêu quá đời này

Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên

Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng
TRỊNH CÔNG SƠN

Me! Not Hopeless!

English : by Nguyen Quang Thanh

Ca Khúc Trịnh Công Sơn Anh Việt
Music Sheets
GHI CHÚ BÊN ĐỜI 

TÔI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG


Phụng Hiến! Phụng Hiến!
Đừng Tuyệt Vọng! Đừng Tuyệt Vọng! “Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng”.

Đó là những bài ca của những thiên thần để lại giữa thế gian. Những bài ca ấy đã líu lo hát ca về những vẻ đẹp giữa đời – những vẻ đẹp buồn thảm như chính thế gian muôn phần buồn thảm. Những vẻ đẹp có thật và những nỗi buồn có thật hiển nhiên giữa thiên nhiên: “Lá mùa Thu rơi rụng giữa mùa Đông”, “Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng”.

Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa Thu rơi rụng giữa mùa Đông ...
... Đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng

Thiên nhiên tự nhiên như vậy, không khô khan mà cũng không đa cảm.. Tôi không muốn tự biến mình thành một người bi quan ủy mị vì những cảm xúc nhu nhược. Tôi cũng không muốn tự ru ngủ mình bằng thái độ lạc quan do thiển cận, tự mãn, u mê. Tôi muốn đối diện sự thật, và tôi đã nói sự thật, tôi đã hát về sự thật, tôi đã bước tới bờ mép tận cùng của sự thật cuộc đời.

Mời đọc tiểu luận "Gần Tuyệt Vọng, Đừng Tuyệt Vọng".


53
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày