KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH  biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY

Một ngày như mọi ngày
Em trả lại đời tôi
Một ngày như mọi ngày
Ta nhận lời tình cuối
Một ngày như mọi ngày
đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày
Mang nặng hồn tả tơi

Một ngày như mọi ngày
Nhớ mặt trời đầu môi
Một ngày như mọi ngày
đau nặng từng lời nói
Một ngày như mọi ngày
từng mạch đời trăn trối
Một ngày như mọi ngày
đi về một mình tôi

Những sông trôi âm thầm
Đám rong rêu xếp hàng
Những mặt đường nằm câm
Những mặt người buồn tênh

Sóng đong đưa linh hồn
Có mưa quanh chỗ nằm
Mãi một đời về không
Trong chập chùng thác nguồn

Một ngày như mọi ngày
đi về một mình tôi
Một ngày như mọi ngày
quanh đời mình chợt tối
Một ngày như mọi ngày
giọng buồn lên tiếp nối
Một ngày như mọi ngày
xe ngựa về ngủ say

Một ngày như mọi ngày
Em trả lại đời tôi
Một ngày như mọi ngày
xếp vòng tay oan trái
Một ngày như mọi ngày
từng chiều lên hấp hối
Một ngày như mọi ngày
bóng đổ một mình tôi

SAME DAY EVERYDAY

Same day everyday
You return my life
Same day everyday
Accept love’s last words
Same day everyday
Life’s light like smoke
Same day everyday
Heavy tearing soul

Same day everyday
Sun seems rise on lips
Same day everyday
Painful with each word
Same day everyday
Life’s source makes last will
Same day everyday
Lone start lone return

Rivers drift silent
Patch of mosses line up
Road’s surfaces lie mute
Person’s faces’ all sad

Unstable waves in soul
Rainy round lying
Nothing all a life
Of fall after fall

Same day everyday
Lone start lone return
Same day everyday
Dark surround my life
Same day everyday
Sad voice continue
Same day everyday
Traffic goes to bed

Same day everyday
You return my life
Same day everyday
Save arms of life’s dept
Same day everyday
Sunset goes to death
Same day everyday
Shadow one myself

(4 August 2010)
MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY
TRỊNH CÔNG SƠN

SAME DAY EVERYDAY
Translated into English
by Nguyen Quang Thanh

Ca Khúc Trịnh Công Sơn Anh Việt
Music Sheets
Ghi Chú Bên Đời
53
GHI CHÚ BÊN ĐỜI

Một Ngày Như Mọi Ngày
Khung trời buồn này là một nhìn nhận khởi đầu cần thiết trong hành trình của một hành giả muốn phát tâm cầu đạo, muốn tìm đến ánh sáng, muốn tìm thấy những nguồn hoan lạc đích thực của đời sống, chứ không phải những thỏa mãn tạm thời của vô minh và được ngụy trang bằng những hình thức văn minh tà kiến.

Nghĩa là, giờ phút mà hành giả muốn đoạn tuyệt với cõi giới ù lì, cõi giới ngưng trệ, cõi giới bị thao túng bởi những tập quán lâu đời của tinh thần bảo thủ, giáo điều, phàm phu tục tử, thế giới mà trong đó con người đã dìu nhau đến cõi chết dần mòn .
Sự thật tóm tắt của "cõi chết" ấy là: Mãi một đời về không (sống vô nghĩa) trong chập chùng thác nguồn (giữa cõi thế gian bất định). Đó là đoạn kết của những "mặt đường" nằm câm, những "mặt người" buồn tênh.
Nhưng người đang sống trong cõi ấy rất khó tự nhận ra điều đó. Mặt người cũng trơ lì không khác mặt đường chi mấy. Tâm hồn người cũng lạnh lùng khô khan không khác sỏi đá trên mặt đường chi mấy. Ấy mới là điều thê thảm chứ! Vậy mà đâu phải ai cũng hay biết! Đâu phải ai ai cũng nhìn nhận! Có người còn nghênh ngang tự đắc, ra vẻ tự mãn vớ cái vô nghĩa, với cái lặng câm lắm lắm. Tưởng mình bước đi oai phong lẫm liệt lắm trên những mặt đường nằm câm im lìm muôn thưở ấy.
Dẫu sao, nói cho cùng, con người là con người đáng thương. Con người không tự vẽ nên gương mặt đáng ghét của mình. Ai cũng muốn mình chí thiện, chí mỹ. Nhưng tạo hóa lắc đầu, không chìu lòng tất cả mọi người. Cho nên thế gian mới tam bành bê bối nhà ma thế này đây. Cho nên bi kịch mới nối tiếp bi kịch, con người đã làm khổ con người triền miên hằng bao thế kỷ nay, và chưa biết bao nhiêu thế kỷ nữa mới thôi bi kịch.

Một trong những khúc bi hài kịch ấy là, một thế giới của phận người phàm phu được tạo dựng, theo đó, các diễn viên bất đắc dĩ thường diễn xuất rập khuôn như nhau, nhai đi nhai lại kiểu cách sinh hoạt vô hồn, chai cứng, uể oải, rêu mốc, kiểu sinh hoạt vô nhân tính. Suy nghĩ cũng rập khuôn, sinh ra hằng vạn thứ mê muội nối đuôi nhau triền miên không dứt. “Những kẻ sống như đã chết.” "Kìa còn biết bao người dìu dắt đến quanh đây".

Nội dung được lặp đi lặp lại trên sân khấu cuộc đời khổng lồ ấy là: Những sông trôi âm thầm. Đám rong rêu xếp hàng. Những mặt đường nằm câm. Những mặt người buồn tênh. Sóng đong đưa linh hồn. Có mưa quanh chỗ nằm. Mãi một đời về không. Trong chập chùng thác nguồn.

Một Ngày Như Mọi Ngày, ấy chẳng phải là thái độ bi quan giữa đời, nhưng là một nhìn nhận sáng suốt những sự thật giữa vòng tục lụy, một nhìn nhận cần thiết để nung nấu ý chí tinh tiến, đi về hướng cảnh giới giác ngộ.
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày