KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH  biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay

Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đầy, chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim

Per day select one pleasure
Select flowers and select smiles
Collect winds and hand them to you
For smile your eyes as leaves fly

Per day I set my own way
Way leads to you way leads to friends
I wait for your friendly steps
Cross over yellow leaves

So the way I enjoy my day
So the way I meet to the life
Have loved right this life by all my heart love

Per day I set one pleasure
Among my friends move to people
Select this place sing together
Animate laughs flying out

Per day select once only
Gently lull tone lead to baby
Select sunshine, select rainy
Cheerful tone of rice on field

So the way I enjoy my day
So the way I meet to the life
Have loved right this life by all my heart love

Per day select purity
Look at country, think about me
Recognize why I have been here
Since country calls this a heart

(January 27, 2010)
MỖI NGÀY TÔI CHỌN
MỘT NIỀM VUI

TRỊNH CÔNG SƠN

I SELECT ONE PER DAY TO ENJOY
 English: by Nguyen Quang Thanh
Ca Khúc Trịnh Công Sơn Anh Việt
Music Sheets
53
GHI CHÚ BÊN ĐỜI

Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui

Giải pháp đẹp và cụ thể cho mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây.
Khi niềm vui đầy ắp trong lòng thì nỗi buồn không còn chỗ trống chen chân.
Niềm vui ấy, dường như bay lượn nhảy múa mời gọi chung quanh ta, trong lòng ta, hằng ngày, nhưng thường khi mình không chú ý, không thấy, không chịu khai thác cơ hội để thu nhận về làm thành niềm vui cho tâm hồn mình. Mình cứ tưởng niềm vui (hạnh phúc) ở đâu xa lắm, không ngờ nó ở sát ngay bên cạnh minh mà mình cứ hời hợt với nó, đôi khi còn xua đuổi nó một cách phũ phàng. Một mặt xua đuổi nó, mặt khác mình lại đi khấn vái cầu xin nó tại những nơi mà mình tưởng rằng có thẩm quyền ban cấp hạnh phúc cho mình.
Đâu ngờ rằng, thật ra không ai có thể ban cấp niềm vui cho mình. Niềm vui ấy, hạnh phúc ấy, cốt lõi xuất phát từ trong lòng mình, do chính mình hồn nhiên phát tâm thanh tịnh mà có. Và nếu mình liên tục chiêm nghiệm sự thật ấy, niềm vui kia sẽ trưởng thành và hóa thành niềm an lạc tự tại thường hằng. Niềm vui ấy có một tên gọi khác: Giác Ngộ.

“Phàm phu bất liễu tự tánh, bất thức thân trung tịnh độ, cầu đông cầu tây. Ngộ nhân độ xứ nhứt.”
Phàm phu, kẻ mê, không chịu tìm hiểu thấu đáo thực tánh của chính mình, không thường xuyên ý thức rằng cõi thanh tịnh, cõi bình an, cõi hạnh phúc, cõi bồ đề ấy nó nằm trong chính thân tâm mình, nó trưởng thành từ trong chính thân tâm mình, do chính tâm mình mà có. Vì người mê không chịu ý thức chắn chắn sự thật như vậy, cho nên cứ vọng cầu bên ngoài mình, tưởng rằng hạnh phúc ấy, niềm vui ấy, cõi bờ an lạc ấy là do tác động từ bên ngoài, từ những sức mạnh siêu nhiên bên ngoài ban cấp cho mình. Sự thật không phải vậy, cho nên kẻ mê cầu xin hoài mà vẫn khổ lụy hoài.
Còn ngộ nhân, người tình thức, họ không cầu vọng an lạc từ người khác.. Ngộ nhân, họ thường xuyên tập trung vào chính nội lực mình, họ siêng năng gạn lọc cho trí tuệ mình khỏi bụi bặm phàm phu đeo bám, họ mở rộng mọi cửa ngõ cho tâm hồn mình đón nhận mọi loại ánh sáng từ muôn hướng cuộc đời.
Tâm hồn bồ tát quảng đại ấy, vì vậy, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, đều có thể chọn lựa được cho riêng mình ít nhất một niềm vui, để ca hát độ lượng giữa đời – giữa cuộc đời mà cho đến nay vẫn chưa sẵn lòng tỏ ra độ lượng.
Trịnh Công Sơn gợi ý một vài thái độ chọn lựa ấy bằng một ca khúc nhộn nhịp: “Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui”.
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày