KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH  biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

Lặng Lẽ Nơi Này

Tình yêu mật ngọt
Mật ngọt trên môi
Tình yêu mật đắng
Mật đắng trong đời

Tình yêu như biển
Biển rộng hai vai
Biển rộng hai vai
Tình yêu như biển
Biển hẹp tay người
Biển hẹp tay người lạc lối

Em đi về nơi ấy
Nơi đâu nơi đâu
Sông cạn đá mòn
Trăng treo đầu con sóng
Tan theo tan theo
Chút tình xa vắng
Làm sao ru được tình vơi
À... ơi nỗi đau này người

Tình yêu vô tội
Để lại cho ai
Buồn như giọt máu
Lặng lẽ nơi này

Trời cao đất rộng
Một mình tôi đi
Một mình tôi đi
Đời như vô tận
Một mình tôi về
Một mình tôi về với tôi

Quite Alone Here

Honey sweet love
Honey from lips
Gall honey love
Bitter from life

Love’s like ocean
Large with shoulders
Large with shoulders
Love’s like ocean
Narrow with arms
Arms of a man missed way

There you will come to
Where you come to
None' forever
Moon hangs above the waves
Dissolve into
Love far away
How send dim love to sleep
Who knows this pain who knows

Love’s innocent
Leave me sadness
As blood’s drop
Quite alone here

High sky, wide ground
I go alone
Still me alone
Life seems endless
I lone return
Return alone with me

(16 July 2010)
Lặng Lẽ Nơi Này
TRỊNH CÔNG SƠN

Quite Alone Here
English by Nguyen Quang Thanh

Ca Khúc Trịnh Công Sơn Anh Việt
Music Sheets
53
GHI CHÚ BÊN ĐỜI

Lặng Lẽ Nơi Này

Nếu may mắn được tình yêu rộng lượng, thì tình yêu này mật ngọt. Nếu rủi ro được tình yêu hẹp hòi, thì tình yêu này mật đắng. Nếu may mắn được sống giữa cuộc đời bao dung, thì cuộc đời lừng hương mật ngọt. Nếu rủi ro rơi vào thời cuộc mạc pháp, thì cuộc đời ngọt biến thành cay.
Tôi yêu người, tôi yêu đời, tôi sáng tác vì yêu người và yêu đời, thì nào có tội lỗi gì đâu. Vậy mà tôi đã nhận những loại mật đắng như là một món quà mỉa mai. Loại mật này, một mình tôi biết, một mình tôi hay, một mình tôi lặng lẽ mang theo, giữa trời cao đất rộng vô cùng vô tận, giữa đông đảo nhân gian “chưa từng độ lượng” , vô tình, vô tứ, vô tâm. “Dừng chân đứng lại trời non nước. Một mảnh tình riêng ta với ta.” Trời cao đất rộng, một mình tôi đi. Đời như vô tận, một mình tôi về với tôi.

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gởi hương cho gió phụ phàng
Mất một đời thơm trong kẻ núi
Không người du tử đến nhằm hang

Những tưởng đem hương gởi gió kiều
Là truyền tin thắm gọi tình yêu
Song le hoa đợi càng thêm tủi
Gió mặc hồn hương nhạt với chiều…
(Xuân Diệu)

Xem tiểu luận có liên quan đến bài hát này: "The Pain From The War".
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày