TRỊNH CÔNG SƠN 
KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH  biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc


ĐÊM THẤY TA LÀ THÁC ĐỔ

1.
Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa tường vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa

Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi là lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe

2.
Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya
Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua

Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ

Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia

(1971)



FIND ME AS A FALL IN DREAM

1.
One night go back to attic
Sudden remember “TuongVi”
What hand picked flower from town
Garden which now forgot

A day visit unknown town
The town had a quick nap
My life sometime grass leaf
Sit and sing all free
Sometimes miss home as a child
From those towns I go home

Young days’ footsteps' so light
That spring time passed unknown
Some nights find me as fall falls
Wake up feeling still be

2.
A day back to the market
Sudden happy as child
My life sometime a fire piece
Lighting midnight garden
Garden just rise new flower
Someone passing my life

Sometimes see graves thousands*
Hereabout I think it seems
My life keeps no more new thing
I’m in-different to live

Sometimes my heart has closed
I kneel beside the wounds
Since you set tiny prayer
Leave me alone in life

(2010)
ĐÊM THẤY TA LÀ THÁC ĐỔ
TRỊNH CÔNG SƠN

FIND ME AS A FALL IN DREAM

Translated into English
by Nguyen Quang Thanh

NOTES BY LIFE

Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe .........

Ta như say vậy sao ta? Ta như tỉnh vậy sao ta? Người như có vậy sao ta? Người như không vậy sao ta? Tình như còn vậy sao ta? Tình như mất vậy sao ta? Đời như mộng vậy sao ta? Đời như thực vậy sao ta? Cảnh tình thảy đều mơ hồ khói sóng vậy sao ta? Nhưng nếu tất cả không là mơ hồ khói sóng, thì còn có gì nữa đâu ta?

Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều
Vị đáo sinh bình hận bất tiêu
Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự
Lô Sơn yên tỏa Triết Giang triều
(Tô Đông Pha)

Tản Đà dịch:
Mù tỏa Lô sơn sóng Triết Giang
Khi chưa đến được hận muôn vàn
Đến rồi về lại không gì đặng
Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết giang

Tô Đông Pha lại có thơ rằng:
"Bất thức Lô Sơn chân diện mục
Chỉ duyên thân tại thử sơn trung"

Tuệ Sĩ dịễn giải gần xa: "Không biết được chân diện mục của Lô Sơn, tại vì mình đang ở trong đó, hay tại vì mình không ở trong đó?"
Bùi Giáng dí dỏm nghiêm trang: "Sống giữa cõi đời mà không hiểu cõi đời, ấy là Đạo vậy. Không tin tưởng bất cứ thứ gì mà vẫn yêu đời, ấy là Đạo vậy."

Hồ Dzếnh có thơ minh họa chân diện mục ấy bằng một cảm xúc khác nữa, rằng:
"Người về tôi mới nhớ ra
Yêu là thế ấy mơ là thế thôi"

Trịnh Công Sơn có cách diễn đạt riêng của ông: "Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ" vậy
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày