KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH biên soạn
Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn


Wind’s rising
And clouds’ hanging on mountain
Green season
Insects oversleep in sunset
That a life
Complains by sing out at midnight
Fly into wind and clouds
While tides rise endlessly offshore

Horse step’s off
Man steps slack off many times
At midnight
Orchid was shy of singing
In darkness
Insects sing out a final song
A life without sweet night
Water rose to your eyes outside

Singing rises from
Barren land
Bad weather
In ancient stories
Up to now
Seem blind eyes
Fresh hair of young forehead
Deep in river
An alga quiet sleep
Not long ago
Storm overhead
Noble words singing in pain

Cloud thousands
Beset again this afternoon
Noble singing sends me to barely sleep
From then on
Insects forgot sadness midnight
For man sings at sweet night
Foot-mark in paradise: missteps



Trời buông gió
Và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá
loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó
Nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mây miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm

Ngựa buông vó
Người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó
Lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối
Loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em

Tiếng ca bắt nguồn
Từ đất khô
Từ mưa gió
Từ vào trong đá xưa
đến bây giờ
Mắt đã mù
Tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó
Loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào
Bão trên dầu
Lời ca đau trên cao

Ngàn mây xám
Chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa
Rồi từ đó
Loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên
DẤU CHÂN ĐỊA ĐÀNG
TRỊNH CÔNG SƠN

FOOT - MARK IN PARADISE
 English: by Nguyen Quang Thanh

Ca Khúc Trịnh Công Sơn Anh Việt  -  Music Sheets
NOTES BY LIFE

Dấu Chân Địa Đàng

Hồi tưởng một vài đoản khúc của một cuộc hành trình dài 100 năm. Nêu ra một vài nguồn cơn trong tâm trạng phận người. Đau đớn vì những nỗi đau đáng lẽ không có giữa con người với nhau. Vậy mà nó đã đâm chích nhức nhối triền miên. Nhưng rồi, cuối cùng, bao giờ nhạc TCS cũng vậy, đã dẫn ra một lối thoát, tìm đến một hướng đi, chọn lựa một vũ điệu, niêm hoa vi tiếu nhảy múa tan hòa trở lại với cuộc đời.

Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng
Địa đàng còn in dấu chân bước quên

Xem thêm bài “Dấu Chân Địa Đàng” trong phần tiểu luận trên trang web này


53
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày