TRỊNH CÔNG SƠN 

Đời vẽ tôi tên mục đồng
Rồi vẽ thêm con ngựa hồng
Từ đó lên đường phiêu linh

Đời vẽ tóc em thật dài
Rồi vẽ môi thơm nụ cười
Từ đó thiên hạ vui tươi

Cuộc đời đẹp quá. Cuộc đời rộng lượng quá. Cuộc đời hào phóng quá. Cuộc đời dễ thương quá. Cuộc đời đã ưu ái cho tôi đủ thứ cuộc đời.

Cuộc đời thoạt tiên đã cho tôi thân xác mục đồng hồn nhiên này để vui sống với đời nhộn nhịp. Rồi cuộc đời còn trao thêm cho tôi con ngựa hồng xinh xắn làm phương tiện lên đường vui chơi giữa đời tưng bừng. Đẹp quá là những gì cuộc đời đang vẽ ra giữa đời và chờ đợi tôi tham dự. Tôi phải dang hai tay đón nhận tất cả cuộc đời. Còn gì mà chần chờ nữa chứ. Cuộc đời bao dung quá. Cuộc đời duyên dáng quá. Cuộc đời thơ mộng quá. Cuộc đời đẹp quá.

Đời vẽ tôi trong cuộc tình
Đầy những yêu thương giận hờn
Từ đó sớm chiều bâng khuâng

Đời vẽ tim em lạ kỳ
Tình có trong em nhiều mùa
Từ đó thiên hạ quá ưu tư

Cuộc đời đã cho tôi những vẻ đẹp rất đẹp, ô kìa, và đồng thời cũng cho tôi những vẻ đẹp dường như không hẳn đẹp. Cuộc đời đã cho tôi những niềm vui rất vui, và đồng thời cũng cho tôi những niềm vui dường như không hẳn vui. Cuộc đời đã cho tôi những xúc cảm dễ thương, và đồng thời cũng cho tôi những bâng khuâng dường như lo ngại. Cuộc đời đã cho tôi những tin yêu đằm thắm, và đồng thời cũng cho tôi những gì dường như bối rối.

Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng
Vì lỡ nơi đây nặng tình
Từ đó tôi chìm giữa mênh mông

Cuộc đời đã cho tôi trái tim quí giá này để biết yêu thương cuộc đời. Tôi sung sướng lắm, tôi nâng niu trái tim mình mỗi phút mỗi giờ. Lòng tôi vì vậy hối hả nặng tình yêu thương, mở lòng cho thật rộng với tất cả người đời, không phân biệt nặng nhẹ, hơn thua. Nhưng đôi khi người đời bận bịu sinh nhai, không có điều kiện hiểu hết người đời, để rồi người đời oan uổng hờn oán người đời, gây ra biết bao gãy đổ giữa đời. Từ đó, người đời hiểu nhầm nhau, mỗi ngày mỗi chìm ngập sâu hơn vào giữa những xung đột phải trái thị phi. Từ đó, cuộc đời chồng chéo ngổn ngang thêm những phiền lụy cuộc đời. Và khiến tôi phải liên lụy, bao lần đành chịu lao đao giữa mênh mông tuyệt vọng. Đời vẽ tôi tên nặng tình. Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng.

Đời đã cho tôi một ngày
Nhìn thấy gian manh loài người
Từ đó tôi hằng biếng vui chơi

Vốn là một mục đồng hồn nhiên vui tươi bữa trước, tôi nay đã biến thành một gã biếng nhác vui chơi, sống uể oải giữa cuộc đời uể oải. Tôi lấy làm tiếc cho tâm hồn tôi mục đồng ngày ấy nhẹ nhàng, nay đã không còn nhẹ nhàng như muc đồng bữa ấy. Tôi lấy làm buồn cho tâm hồn tôi hôm nay đã trở thành nặng nề, trở thành nghi kỵ rối ren, khi tôi mỗi ngày mỗi nhìn thấy thêm những thủ đoạn gian manh của loài người đối với loài người. Đó, bằng cách đó, hôm nay đời đã vẽ tôi thành tên tuyệt vọng co ro, tôi mà trước kia đời đã vẽ tôi là tên mục đồng linh hoạt.

Kìa cuộc đời bao ngàn năm, sao con người dường như vẫn vui thích cổ vũ nhau chém giết? Kìa cuộc đời hôm qua và cuộc đời hôm nay, sao cứ bị ràng buộc triền miên trong vòng vây thù hận? Không có một lối thoát nào cho đời hay sao? Tâm trí tôi mỏi mòn bệ rạc. Tôi ngồi nhìn lại từng ngày của tôi: "Một ngày như mọi ngày, đau nặng từng lời nói. Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi." Đời đã vẽ chân dung tôi, một tôi tuyệt vọng nặng nề như vậy đó.

Từ đó, từ khi tôi hằng biếng vui chơi đó, tôi cũng bắt đầu lắng nghe lòng mình, một tâm trạng hụt hẫng, xót xa, nuối tiếc. Nuối tiếc những vẻ đẹp có thật trong lòng mình và chung quanh mình mà mình đang bất lực đành chịu hao hụt dần dần.

Từng ngày đi dần tới
Hẹn hò với trời mây

Trước đây cuộc đời đã hào phóng cho tôi rất nhiều, hôm nay cuộc đời thu hẹp lại những gì đã từng hào phóng. Trước đây tôi tưởng đời tôi vui tươi vô tận, hôm nay cuộc đời dạy tôi biết không có cái vô tận. Trước đây, mỗi ngày tôi vui mừng giáp mặt một vẻ đẹp xuất hiện từng ngày. Hôm nay, mỗi ngày tôi u sầu vẫy tay chào biệt từng vẻ đẹp đang chia ly từng ngày.

Chào những cây xanh nụ hồng
Chào những con sông thị thành
Một ngày sẽ không còn thấy lại

Một ngày sẽ không còn thấy lại những cây xanh, những nụ hồng. Một ngày sẽ không còn thấy lại những con sông, những thị thành. Đó là những vẻ đẹp có thật mà tôi đã có trong một đời. Đó là những vẻ đẹp có thật mà tôi sẽ mất qua một đời. Đó là những vẻ đẹp của riêng tôi, của cuộc đời trao riêng cho đời tôi.

Chỉ có ta trong một đời,
Chỉ có ta trong một thời,
Một thời với yêu người mà thôi

Một đời của tôi không giống hệt một đời của ai khác. Chỉ có tôi trong đời tôi. Chỉ có em trong đời em. Chỉ có anh trong đời anh. Chỉ có ta trong một đời. Mỗi người chỉ có một cuộc đời mà thôi. Để yêu thương nhau chứ không phải để thù ghét nhau.

Đời đã cho tôi ngậm ngùi
Đời sẽ cho thêm ngọt bùi
Đời sống chan hoà trong tôi

Đời đã trao tặng tôi một cuộc đời, một cuộc đời có đủ cả vui buồn - để vui vẻ yêu đời và để ngậm ngùi buồn tủi với đời.

Tôi đang có đây một cuộc đời vô phân biệt, một cuộc đời chan hòa đủ cả vui buồn, ngọt đắng, sướng khổ, nắng mưa, ấm lạnh, sáng tối, trong đục, nặng nhẹ vân vân… Tôi chẳng cần tách bạch phân trần. Cuộc đời mà tôi đang có đây, thật quí giá biết bao, nên tôi rất nâng niu đời tôi. Tôi sung sướng lắm, tôi vui vẻ từng giờ, tôi ca hát từng ngày. Tôi yêu đời tràn lan, tôi yêu người lai láng. Tôi không biết hận thù. Tôi chỉ biết vui tươi, chỉ biết yêu thương con người chung quanh tôi. Vậy thôi đủ rồi, vì đời vẽ tôi tên mục đồng hồn nhiên không biết hơn thua.

Đời vẽ tôi tên mục đồng
Rồi vẽ thêm con ngựa hồng
Từ đó lên đường phiêu linh

Đời vẽ tóc em thật dài
Rồi vẽ môi thơm nụ cười
Từ đó thiên hạ vui tươi

Tôi và em đều là những tên mục đồng, cỡi con ngựa hồng rong chơi giữa đời. Ngồi sau lưng tôi là em, em với môi thơm nụ cười, em với tóc mây bồng bềnh. Đời vẽ tranh chúng ta đẹp quá. Đời vẽ tranh cuộc đời đẹp quá. Từ đó thiên hạ vui tươi. Từ đó thiên hạ thiên đường.


NGUYEN QUANG TƯ THẠNH
(2014)


Bầu Trời Âm Nhạc
Chỉ Có Ta Trong Một Đời
Tiểu luận của  QUANG TƯ THẠNH
KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
NGUYEN QUANG THANH biên soạn
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày