Trang Bạn Đọc & Thân Hữu
Nguyên tác:
The Naked and the Dead
Tác giả: Norman Mailer

Bản Việt ngữ của Quang Tư


PHẦN MỘT

SÓNG

1.

Suốt đêm hầu như không ai ngủ được. Rạng sáng hôm sau, đoàn tàu sẽ bị đe dọa tấn công, rồi những toán quân đầu tiên sẽ vượt sóng và đổ bộ lên bờ biển Anopopei. Trên những chiến hạm, trên những con tàu hộ tống, ai cũng biết rằng trong vài giờ tới đây, có một số người sẽ phải hy sinh.
Một người lính nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn tỉnh như sáo. Chung quanh anh, giữa tiếng rì rào của sóng biển, anh nghe tiếng nói thầm của vài người trong giấc ngủ chập chờn . Một người ú ớ trong cơn mơ:”Tôi không làm việc đó, tôi không làm việc đó”. Người lính mở đôi mắt to nhìn chăm chăm khoang tàu, tầm nhìn của anh mất hút và lẫn lộn với những mớ dây nhợ đan xéo rối rắm của những chiếc võng, và những thân hình trần như nhộng, và những thiết bị trên tàu đung đưa qua lại. Anh quyết định phải đi về phía đầu tàu. Miệng lẩm bẩm bực dọc, anh trườn mình ngồi dậy, chân gác lên giường, lưng uốn cong dưới ống thép dùng mắc võng. Anh thở dài, tay chạm vào đôi giày đã được buộc vaò một cây cọc. Anh chầm chậm xỏ chân vào đôi giày. Giường của anh ở vị trí thứ tư trong một dãy gồm năm chiếc. Anh leo xuống, mò mẫm trong khoảng không gian ánh sáng lờ mờ, sợ va phải người nằm phía dưới. Khi đã tới được sàn tàu, anh lại phải bước qua biết bao là thứ lam nham bao bì, túi xách ngổn ngang. Một lần anh trượt chân, va phải một cây súng. Bây giờ anh đi về phía cửa ngăn, ngang qua một cái phòng khác, mà cái hành lang lối đi ở đây thật bừa bãi lộn xộn quá chừng. Và sau cùng anh đã tới được phía đầu tàu.
Bên trong đầy hơi nước. Một người đang tắm nước ngọt bằng một cái vòi sen duy nhất, nơi này luôn được chiếm dụng từ khi đoàn quân vừa bước chân lên tàu. Người lính đi qua một cái nhà tắm nước mặn không ai dùng tới, nơi đây có vài người đang chơi trò chơi súc sắc. Anh ngồi chồm hổm trên cái sàn ẩm ướt nứt nẻ của nhà vệ sinh. Quên mang theo thuốc lá, anh hỏi xin một điếu của một người ngồi cách đó vài bước. Trong khi phì phà thuốc lá anh nhìn sàn tàu đen đúa ẩm ướt vứt đầy tàn thuốc, anh nghe tiếng va đập của sóng nước vào thành tàu. Thật sự ở đây cũng chả có gì thú vị, nhưng anh lính vẫn tiếp tục ngồi lại. Vì nơi này mát mẻ hơn , mùi của nước biển, mùi clor và thêm cái dịu dịu lạnh lạnh của kim loại ướt át nơi đây cũng đỡ ngột ngạt hơn cái hầm tàu chứa đầy lính tráng lúc nhúc với mùi mồ hôi nồng nặc. Người lính ngồi lại khá lâu, rồi sau cùng anh cũng phải đứng dậy. Chầm chậm đưa tay đỡ lấy chiếc quần lính màu xanh, anh phải tự mình đấu tranh với chính mình để trở lại nằm trên chiếc võng trong cái không khí ngột ngạt khó thở kia. Anh biết anh phải nằm như thế này để chờ trời sáng. Anh nghĩ về thời quá khứ xa xưa, ước gì thiên đường tuổi thơ ngọc ngà ấy trở lại cùng anh. Rồi anh nhớ lại một buổi sáng sớm vào cái thời thơ dại ấy, anh nằm thao thức đợi chờ một buổi tiệc sinh nhật mà mẹ anh đã hứa sẽ tổ chức cho anh.
Vừa chạng vạng tối, Wilson, Gallagher và Trung sĩ Croft đã bắt đầu chơi bài cùng với hai người lính liên lạc từ ban chỉ huy trung đội. Họ chiếm lấy khoảng trống duy nhất trong cabin tàu, nơi đây có thể nhìn thấy quân bài khi điện bị cúp. Tuy vậy họ vẫn phải nheo mắt nhìn quân bài để có thể phân biệt được nước đỏ với nước đen, vì nơi đây chỉ có một ngọn đèn xanh leo lét treo ở gần bực thang. Họ đã chơi hàng mấy giờ liền, và bây giờ tất cả đều như người mất hồn. Bây giờ ván bài đối với họ không còn quan trọng nữa, họ cá cược một cách máy móc, gần như vô thức.
Wilson gặp hên ngay từ lúc mới bắt đầu nhập cuộc. Nhưng sau một chuỗi cá cược thắng lớn ba ván liên tiếp, anh trở thành một hiện tượng hiếm có. Anh cảm thấy tinh thần phấn chấn. Một đống tiền Úc nằm lộn xộn rối tung dưới đôi chân xếp bằng của anh, nhưng anh không muốn đếm tiền vì sợ gặp phải xui xẻo chăng, nhưng anh biết mình đã thắng được gần một trăm bảng. Điều này cho anh cảm giác cao ngạo ta đây của một kẻ giàu có. Sự kích thích kỳ lạ lên đến tận cổ họng của một kẻ có tiền của thừa mứa. Anh ta nói với Croft bằng cái giọng miền nam mềm như bún của anh ta .”Tôi nói cho anh biết, cái thứ tiền bạc này chả là cái thá gì đối với tôi đâu, làm sao mà tôi hư hỏng với mấy đồng tiền này được. Tôi chả sung sướng gì với mấy cái đồng bảng chết tiệc này đâu.
Người Úc giải quyết hết moị việc trong quá khứ, không để dây dưa về sau .”
Croft chả thèm trả lời. Anh có thua chút đỉnh, nhưng bực mình vì cả đêm gặp toàn bài xấu.
Gallagher làu bàu ra vẻ khinh bỉ. ”Đồ chó chết! Mày chỉ gặp hên đó thôi, đừng có mà ra vẻ ta đây. Chỉ cần tụi tau có một người chơi cừ khôi là mày hết khoác lác”. Wilson cười khúc khích.”Đúng thế, con ạ, nhưng con phải chơi thật khá, thật mạnh mẽ lên mới được.”Anh ta lại cười thoải mái với một niềm hân hoan như trẻ con rồi bắt đầu chia bài. Anh ta khoảng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn. Tóc tết thành một cái bờm như bờm ngựa màu vàng nâu, đôi má hồng hào, sắc diện coi sạch sẽ bóng nhoáng. Anh lại đeo một cặp mắt kiếng tròn gọng bạc chẳng hợp với gương mặt chút nào. Thoạt nhìn, cứ tưởng anh là một người học thức, hay ít ra cũng là một người ngăn nắp, cẩn thận. Trong lúc chia bài những ngón tay thoăn thoắt của anh có cái vẻ thú vị của một kẻ cờ bạc sành sõi, giống như chọc tức mọi người. Anh mơ màng suy nghĩ lung tung về những chai bia, ly rượu mà anh thấy sầu não ruột, vì với tất cả số tiền anh có hiện giờ anh sẵn sàng đổi lấy chỉ một ly rượu, mà nào có được cho đâu! Anh cười dễ dãi:”Các ông biết đó, có biết bao là thứ rượu tôi đã từng nếm qua, vậy mà giờ đây tôi đã hầu như quên hết mùi vị rồi, trừ khi có ngay một ly ở đây để mà nhấm nháp cho vơi đi nỗi sầu viễn xứ”. Anh suy nghĩ chốc lát, cầm một lá bài rồi cười khúc khích: ”Cũng giống như tình yêu đó thôi. Khi thằng đàn ông có một người tình ngọt ngào nóng bỏng, đều đặn sớm chiều lui tới viếng thăm, rồi bỗng dưng trong chốc lát mối tình ấy vỗ cánh bay xa, sau đó chẳng bao lâu anh sẽ không còn hình dung được nữa về cái mối tình êm đềm ấy mà anh đã từng ấp ủ nâng niu. Anh không còn gì nữa cả. Thậm chí anh không thể nhớ ra được hình dáng của cái l…, không biết cái l…nó tròn méo ra sao. Không gì khó khăn cho anh hơn là phải tưởng tượng ra được dáng vẻ của cái bộ phận kỳ diệu ấy của người phụ nữ. Anh không còn nhớ được cái cảm giác êm đềm như thế nào khi được ôm ấp cái vật đìu hiu ấy ở trong lòng. Một lần kia tôi quen một người phụ nữ ở cuối phố, cô là vợ của một thằng bạn tôi, cô có các đường cong, eo thon thả dịu dàng làm bọn đàn ông thèm muốn. Trải qua biết bao là đàn bà con gái, nhưng tôi không bao giờ quên được cô gái già bé nhỏ ấy”.
Anh lắc lắc cái đầu, dùng lưng bàn tay lau trán, một cái trán cao rộng như một công trình điêu khắc , anh hất ngược đuôi tóc vàng về phía sau. Anh cười khúc khích vui vẻ. Anh nói nhẹ nhàng:”Bọn đàn ông giống như chìm trong một thùng mật ong vậy.” Anh đặt hai quân bài trước mặt mỗi người, rồi chia qua vòng mới.
Có một ván Wilson gặp toàn bài xấu, sau khi bỏ qua một lượt vì anh là người thắng lớn, anh ngừng chơi một ván. Anh tự nhủ:Khi chiến dịch chấm dứt mình sẽ đi đâu đó để tìm rượu mới được. Có một ông trung sĩ ở công ty Charley kiếm được biết bao là tiền từ mấy ngàn binh sĩ bằng cách bán một galông rượu với giá năm bảng. Những gì lính tráng cần gồm đường, rượu, những hộp lê, hộp đậu. Anh như thấy trước được cái mùi nồng nàn của men rượu thấm vào lồng ngực làm anh ngà say. Họ có thể mua ít nhiều tùy ý . Anh nhớ lại có lần người em họ của anh , thằng Ed, nó mua được mật và nho khô khi trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền.
Tuy nhiên trong chốc lát Wilson có vẻ thất vọng. Nếu anh có thể tự quyết định được mọi việc thì anh sẽ làm một việc táo bạo, vào một đêm nào đó anh sẽ nẫng hết mọi thứ trong nhà ăn, và tìm một nơi nào đó để cất giấu trong vài ngày. Và anh cần một góc nhỏ an toàn để giấu thêm mấy thứ linh tinh. Nơi cất giấu không được gần trại lính quá, một người nào đó có thể tình cờ trông thấy, và cũng không được quá xa để khi gấp gáp có thể chuyển một ít đồ đạc đi nhanh chóng .
Tuy vậy trước mắt biết bao rắc rối có thể xảy ra, trừ khi anh đợi lúc chiến dịch chấm dứt và họ bị cấm trại trăm phần trăm. Nhưng chờ đợi như thế thì lâu quá. Có thể ba hoặc bốn tháng cũng chưa biết chừng. Wilson bắt đầu cảm thấy bồn chồn nghĩ ngợi, biết bao nhiêu công việc trọng trách mà một quân nhân phải hoàn thành nếu anh muốn đạt một địa vị nào đó trong quân đội.
Ván bài này Gallagher phải bỏ cuộc sớm, anh nhìn Wilson với vẻ căm phẫn. Tại sao mấy thằng ngu xuẩn khoác lác như vậy mà tại toàn thắng lớn. Gallagher bị lương tâm giày vò. Có lẽ anh đã thua khoảng ba mươi bảng là ít, tức là gần một trăm đôla, phần lớn số tiền này là do anh thắng được trong chuyến đi này. Thật không thể tha thứ được. Anh nghĩ về Mary, người vợ của anh đã mang bầu được bảy tháng, anh cố gắng nhớ lại gương mặt của vợ mình.
Nhưng những gì anh cảm thấy, tất cả đều giống như là một sự phạm tội. Anh có quyền gì đem ném hết số tiền ấy qua cửa sổ trong khi đáng lẽ anh phải dành trọn số tiền ấy để gửi cho cô? Anh có một cảm giác cay đắng quen thuộc hằn sâu trong tâm khảm. Rồi đây ruột gan anh sẽ bị vò xé biết là ngần nào. Môi anh mím chặt. Dù cho mọi việc anh đều cố gắng hết sức mình, anh không nề hà phải làm việc như trâu, nhưng lúc nào anh cũng có cảm giác như mình bị bắt quả tang đang phạm tội. Trong một lúc nào đó cái cảm giác cay đắng trở thành mãnh liệt hơn, làm tim anh rớm máu. Anh ham muốn cái gì? Anh cảm thấy điều gì? Tất cả đều như trêu tức anh, rồi lại biến mất đi một cách nhanh chóng. Anh nhìn Levy, một trong hai người lính liên lạc đang chia bài, cổ họng anh bắt đầu nghèn nghẹn. Cái đồ Do Thái mắc dịch này đang gặp hên. Bỗng dưng nỗi cay đắng của anh đã biến thành cơn phẫn nộ, cổ họng anh như bị ai bóp chặt, rồi anh xả ra một tràng những lời báng bổ tồi tệ nhắm vào cái tên Do Thái khốn nạn kia:”Được rồi, được rồi, mày chẻ bài dùm tao đi, đừng có xáo bài nữa, lẹ lên dùm cho tao đi rồi bắt đầu chơi, lẹ lên.”Anh nói chữ a với cái giọng bèn bẹt và chữ r khô khốc của người Ái Nhĩ Lan vùng Boston. Levy ngước nhìn anh và nhại giọng của anh, châm chọc: ”Được rồi ,tao sẽ chẻ baaàai,và bắt đầââu chơi”.
Gallagher lẩm bẩm một mình: ”Chả có gì đáng để khôi hài cả. Đồ chèn đét toi đâm.” Người anh thấp bé với thân hình dẻo dai rắn chắc cho ta có cảm giác anh là người chanh chua, khó tính . Gương mặt rỗ hoa của anh trông loắt choắt và xấu xí, lại thêm vài vết sẹo, mụn trứng cá, da mặt sần sùi giống như có bướu, thoạt nhìn giống như tấm vải màu đỏ tím. Có lẽ do cái màu sắc kỳ lạ của gương mặt cộng thêm cái mũi Ái Nhĩ Lan cao quá cỡ, lúc nào trông anh cũng như giận dữ. Vậy đó, anh chỉ mới vừa tròn hai mươi bốn tuổi thôi.



Khào Luận Về Bùi Giáng & Trịnh Công Sơn - Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com - tác giả tự trình bày









(tiếp theo)

Bảy lá cơ đã được trưng ra trước mắt mọi người. Anh cầm hai con bài úp của anh, dùng hai tay nặn chậm chậm cẩn thận, nhìn he hé con bài, khi khám phá ra đó cũng là hai lá cơ, anh mừng rỡ, vậy là có thêm chút hi vọng. Suốt đêm anh chưa bao giờ có được bài thùng. Anh tự nhủ:”Giờ đây mình phải được hưởng cái hương vị của kẻ chiến thắng, chúng nó không thắng nổi mình ván này đâu.” Wilson đặt một bảng, và Gallagher theo Wilson, anh gào lên” Tốt lắm, ván này đặt nhiều như vậy tốt lắm”. Croft và Levy cũng theo và đặt một bảng.
Khi một người rút lui , Gallagher cảm thấy có một cái gì không ổn, không biết bọn chúng có đồng lỏa chơi gian lận hay không. Anh hỏi:”Gì thế tụi bay? Tụi bay không sợ ngày mai bị bay đầu sao?”. Lời nói của anh chẳng ai thèm để ý, họ chăm chú nhìn đống tiền cá cược đặt lên trên tấm mền được gấp làm tư. Bỗng dưng anh thấy ớn lạnh, rùng mình lo lắng, dù anh vừa dùng lời báng bổ bọn kia. “ Mary em ơi, mẹ của……….”Anh lặp lại thật nhanh tiếng gọi người vợ yêu thương. Anh thấy anh nằm trên bãi biển, thân thể đầy máu me.
Quân bài tiếp theo của anh là một con bích. Anh phân vân rồi đây họ có cho tàu chở thi thể mình về quê nhà không? Mary có tiễn đưa mình ra huyệt mộ? Cái niềm cảm thương do tự mình đặt ra như vậy cho anh một cảm giác thú vị bất ngờ. Trong phut chốc anh mong ước được thấy cái tình cảm trìu mến mà Mary dành cho anh hiện lên trên khóe mắt. Nàng hiểu anh, anh tự nhủ, nhưng càng cố gắng nghĩ về nàng ,anh càng thấy mình không hình dung ra dáng dấp của Mary được nữa, thay vào đó là hình ảnh của một Mary nào đó trên tấm bưu thiếp mà anh mua ở một trường đạo thuộc giáo phận nơi anh ở.
Bây giờ Mary của anh ra sao rồi? Dáng dấp kiều diễm thơ mộng của em có còn như xưa? Anh phải cố gắng hết sức để nhớ lại cho thật chính xác cái gương mặt của nàng. Nhưng giờ này anh không còn hình dung tưởng tượng được gì nữa cả. Tất cả dường như né tránh anh. Giống như giai điệu của một bài tình ca đã chuyển qua một cung bậc khác, nhưng bảng hòa âm quen thuộc có còn lại đâu đây?

Rồi có lẽ như bây giờ lần nữa
Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn
Lời gay cấn đầu thai trên vó ngựa
Hồn hóa sinh về núi đá mưa ngàn

Lại một lá cơ nữa trên tay anh. Vậy là anh đã có bốn con cơ, vẫn còn hai lần rút bài nữa, tức là thêm hai lần hi vọng để có một con cơ thứ năm. Tức là anh sẽ có bài thùng. Anh sẽ thắng chúng nó. Nỗi lo lắng của anh đã nhẹ đi đôi phần, anh thấy phấn chấn hơn trong cuộc chơi. Anh đắn đo suy nghĩ. Levy đã bỏ cuộc ngay khi vòng cá cược bắt đầu, đang khoanh tay ngồi nhìn, và Croft đã bày ra một đôi mười trước mắt mọi người . Croft cá cược hai bảng. Gallagher đoán anh ta đã có ba con mười. Nếu bài của Croft không khá hơn, thì bài thùng của anh cũng có cơ may thắng thế, Croft sẽ bị mắc bẫy vì cái bài thùng của Gallagher. Wilson cười cười, cầm tiền của mình ném xuống chiếc mền và nói: ”Ván này chắc khá bự, nhiều tiền lắm đây.” Gallagher sờ vào vài tờ bạc còn lại ít ỏi của mình trong túi và tự nhủ, đây là cơ hội cuối cùng để gỡ vốn. “Đặt hai bảng”, anh nhỏ nhẹ đề xuất số tiền cá cược với một tâm trạng hoang mang. Wilson đã có ba lá bích. Sao trước đây anh không để ý đến điều ấy? Chỉ là do hên xui thôi!
Tiền cược chỉ mới kêu, chưa ai hưởng ứng, Gallagher nghỉ xả hơi một chút cho đỡ căng thẳng. Wilson vẫn chưa có bài thùng. Ít ra giữa chúng nó có sự cạnh tranh hơn thua, có lẽ Wilson không còn lá bích nào trong tay ngoài ba lá đã bày ra, và nó đang cố gắng tìm một cái gì khác hơn, chắc vậy. Gallagher hi vọng chúng nó không thể đoán được bài của mình trong vòng tiếp theo. Anh đã quyết định sẽ đánh tới đồng bạc cuối cùng. Trung sĩ Croft cảm thấy có sự kích thích, cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn dù trước đó vài phút anh luôn thấy buồn rầu.Trong vòng này anh vừa bắt được một lá bảy, vậy là anh đã có hai đôi. Đến giờ này anh mới dám quả quyết một cách đột ngột và chắc chắn rằng anh sẽ thắng. Không biết tại sao anh dám biết chắc rằng trong vòng tới anh sẽ bắt được một lá bảy hay lá mười để anh có được bài củ lủ. Croft không nghi ngờ điều đó. Anh dám đoan quyết một cách mạnh mẽ đây là ván quyết định , là ván bài có nhiều ý nghĩa đối với anh.
Thường thường khi chơi bài anh luôn có một cách đánh giá sắc sảo về những lá bài tốt xấu, hiểu rõ tính cách từng đối thủ . Nhưng đó cũng là một điều kỳ lạ trong khi chơi bài, khó mà giải thích được. Cũng nhờ đó mỗi ván bài đối với anh lại càng có thêm ý nghĩa. Anh vào cuộc chơi với một năng khiếu vượt trội có sẵn, và anh chuẩn bị để sẵn sàng lâm trận, và anh biết rằng cuối cùng thần may mắn cũng sẽ mỉm cười với anh. Anh luôn được chào đón nồng nhiệt. Anh có một niềm tin mãnh liệt, nhưng không thể diễn tả được bằng lời. Rằng mọi việc đã xảy ra với anh đến bây giờ, trong cuộc chơi này sau một đêm dài qua nhiều ván bài khác nhau, chứng tỏ anh có một tiềm năng sâu xa về sự phán đoán.
Gallagher đã có thêm một lá cơ, và Croft đoán là Gallagher đã có bài thùng. Wilson đã có ba lá bích, vừa rồi lại bắt thêm một lá rô, điều này chẳng giúp ích được gì thêm cho anh. Nhưng Croft đoán Wilson cũng đã có bài thùng, nhưng anh ta vẫn yên lặng chơi một cách bí mật. Tuy nhiên điều gây ấn tượng nhất cho Croft là Wilson chơi rất quỷ quyệt láu lỉnh, trái ngược với dáng vẻ lịch sự và phong cách thoải mái của anh. Croft kêu :” Đặt hai bảng” Wilson ném xuống hai bảng, Gallagher theo: ”Hai bảng”. Croft chắc Gallagher đã có bài thùng. Anh ném xuống bốn bảng. Anh kêu: ”Thêm hai bảng”. Môi miệng anh mím chặt, trông rất căng thẳng.
Wilson cười thoải mái: “D.M., ván này khấm khá quá, tụi bay! Tao cũng muốn bỏ cuộc lắm, nhưng thôi tao có thói quen đánh đến lá bài cuối cùng.”
Croft đoán Wilson cũng đã có thùng. Anh thấy Gallagher quá ngây thơ không biết được rằng một trong những con bích của Wilson là một con ách. “Thêm hai bảng”, Gallagher cá, hơi liều mạng. Croft tự nhủ: “Nếu mình có củ lủ, mình sẽ thắng chúng nó, mình đã nâng đỡ cho Gallagher suốt đêm rồi, tốt nhất giờ này nên để dành tiền cho ván sau.“ Anh ném thêm hai bảng xuống đống tiền trên chiếc mền, Và Wilson theo anh. Levy chia cho mỗi người một lá bài cuối cùng.
Croft quá hồi hộp, anh nhìn cái khoang tàu mờ tối ,nhìn chăm chăm vào những chiếc võng từng chiếc từng chiếc nằm sắp lớp, mớ dây nhợ đan xen như mạng nhện. Anh nhìn một người lính trở mình trong giấc ngủ. Rồi anh run run cầm lá bài cuối cùng. Anh nhè nhẹ cầm mấy lá bài của anh, chầm chậm nặn từng lá, từng lá, hé hé nheo mắt nhìn từng quân bài. Hồi hộp quá! …..Vậy mà, chết cha tao chưa…. lá cuối cùng vừa rồi lại là một con năm! Thế là mất tiêu tất cả rồi, không còn cù lủ cù liếc gì nữa . Anh chầm chậm xáo những lá bài ít ỏi của mình, lòng hoang mang cực độ, toàn thể sự việc diễn ra mau chóng, không thể tin được là anh lại mắc sai lầm như vậy. Quá phẫn uất, anh ném mạnh bài của mình xuống, quên luôn việc kiểm tra bài của Wilson. Anh bắt đầu cảm thấy giận dữ . Anh lặng yên nhìn chúng nó cá nhau, nhìn Gallagher cầm lá bài cuối cùng. Wilson nói :” Tao đã mắc phải sai lầm tồi tệ, còn mầy thì sao, mầy có gì hả con?” Thái độ của Gallagher có vẻ ngỗ ngược,thách thức ,hình như anh ta đoán được rằng anh sẽ thua. “ DMá mày, mày nghĩ tao có gì? Thùng cơ được chưa? Mầy bỏ bài đi là vừa.”
Wilson thở dài:” Tao thật chẳng thích việc này xảy ra với mày, nhưng lỡ rồi con ạ! Tao cũng có bài thùng giống như mầy, nhưng con bự nhất lại là con bò húc này.” Anh ta trương con ách bích ra trước mắt Gallagher. Gallagher chết lặng một lúc như trời trồng, cục bướu trở nên màu bầm tím, bao nhiêu tức bực anh tuôn ra, như vỡ òa cùng một lúc:” DM mày, đồ chó đẻ, trò may rủi khốn nạn.” Đôi vai anh run run.
Một ngừơi lính kê đầu lên cùi chỏ, nằm trên giường gần cửa hầm, cáu kỉnh la lớn: ”Nhờ ơn Chúa, Jack, tụi bay làm ơn câm cái miệng bớt đi được không, để cho tụi tao ngủ một chút chớ.”
Gallagher quát to:”Xéo cái con mẹ mày đi” . “Tụi bay không biết khi nào thì phải ngừng chơi hay sao?”
Croft đứng dậy. Dáng anh gầy, chiều cao trung bình, nhưng vì anh luôn đứng thẳng người nên nhìn anh thấy có dáng cao. Gương mặt tam giác của anh hoàn toàn không có biểu lộ gì dưới bóng đèn xanh mờ ảo, và cũng không thể hiểu được điều gỉ ở anh dưới cái cằm nhỏ, đôi má hốc hác và cái mũi ngắn mà thẳng ấy. Mái tóc đen thưa thớt trở thành màu chàm do phản chiếu nổi bật dưới ánh đèn, và đôi mắt lạnh lùng của anh trở nên xanh thẳm. “Nghe đây tên lính kia,” anh nói với một giọng lạnh lùng ” Mầy hãy chấm dứt cái trò càm ràm ngu xuẩn đó dùm tao đi. Tụi tao đang chơi, và tụi tao thích thú với cuộc chơi này. Nếu mày không thích, thì mầy cũng chẳng làm cái đếch gì tụi tao được, trừ khi mầy cũng tham gia đánh bài với tụi tao .
Có tiếng trả lời nho nhỏ không rõ ràng từ chiếc giường và Croft tiếp tục nhìn chăm chăm anh lính nọ. Croft thêm: “Nếu mầy muốn chơi thì cứ ngồi dậy chơi “. Lời nói của anh sắc lạnh, rõ ràng với lối phát âm của người miền nam. Wilson chăm chú nhìn Croft. Lần này người lính hoàn toàn không trả lời tiếng nào, và Croft nhếch mép cười rồi ngồi xuống. Wilson bảo anh ta:” Muốn đánh nhau sao? Nhóc con?”
“Tao không thích cái giọng cha chú của thằng nhóc đó,” Croft trả lời ngắn gọn.
Wilson nhún vai : “ Thôi, tiếp tục chơi đi”
Gallagher nói:” Tau không chơi nữa”
Wilson cảm thấy buồn. Anh muốn chơi khi nào chúng nó còn tiền, và ăn hết tiền của chúng. Gallagher luôn luôn là một người theo bài cho đến cùng, ít khi bỏ cuộc chơi nửa chừng, điều này làm ý nghĩa của cuộc chơi càng tăng thêm gấp bội. Giống như khi anh thao thức vui buồn với một người bạn trong một chiếc lều cỏ trong ba tháng tròn thì tình bằng hữu càng trở nên thân thiết đằm thắm hơn.
Wilson đề nghị:” Nghe đây, nhóc, không có lý gì một tay chơi sành sỏi như mày mà lại bỏ cuộc vì hết tiền. Lemme sẽ cho mầy mượn, mầy cứ tiếp tục chơi đi.”
“Không, tao không chơi nữa.” Gallagher lặp lại một cách giận dữ. Wilson lại nhún vai . Anh không hiểu tụi thằng Croft, thằng Gallagher chơi bài sao có vẻ khó khăn quá như thế không biết. Anh mong được tiếp tục chơi, nếu không anh chả biết làm gì từ đây cho tới sáng. Nhưng đó không phải là điều quan trọng . Một đống tiền trải ra trước mắt đó, coi cũng thú vị thật, nhưng cũng phải có chỗ để tiêu xài, phải được mua một thức gì đó để uống . Hoặc có một em, một mụ đờn bà. Anh cười buồn bã. Chuyện em út ở đây thật quá xa vời.
Sau khi nằm khá lâu trên giường, Red cảm thấy mỏi mệt, anh lẻn trốn lính canh và đi lên boong tàu.


Mời đọc tiếp Phần 1 SÓNG. Đoạn 1 ...


GIỚI THIỆU

The Naked and the Dead, một kiệt tác viết về Đệ Nhị Thế Chiến, vẽ nên vẻ đẹp hồn nhiên muôn thuở của sự sống, đồng thời cũng phác họa những nỗi buồn vô lý tới vô tận của chiến tranh, của hận thù, của những cái chết trần truồng không hề được cho biết nguồn cơn duyên cớ. Hỏi trời, trời không tha thiết trả lời. Hỏi người, người chỉ biết nhìn nhau lúng túng. "Xanh kia thăm thẳm từng trên. Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?" Câu trả lời vẫn trước sau im bặt.
Norman Mailer là một tác giả cừ khôi. Quang Tư là một dịch giả cừ khôi không kém.
Tình Yêu và Chiến Tranh
Quang Tư dịch
Tiểu Thuyết