Nguyen Quang Thanh biên soạn
KHẢO LUẬN VỀ
BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
PHẦN 2: SỐNG, SUY TƯ & SÁNG TÁC
Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn  -  Nguyen Quang Thanh biên soạn
Website: www.nguyenquangthanh.com  -  tác giả tự trình bày
Thi sĩ sinh ra như mọi người giữa cỏ cây li kỳ, và chết đi giữa có cây li kỳ gay cấn.
(Bùi Giáng)

Tư tưởng chỉ bắt đầu tư tưởng
là lúc chúng ta đã lịch-nghiệm-lĩnh-hội được rằng cái Lý Trí, vốn từ bao thế kỷ được xiển dương xưng tụng, chính nó là thù địch ngoan cố nhất của Tư Tưởng.
(M. Heidegger., BG - Sương Tỳ Hải)










“Nếu người ta cưỡng bách triết lý phải lên tiếng, thì triết lý sẽ có thể trả lời: “Hỡi dân tộc bất hạnh! Có phải lỗi của ta đâu, nếu ta phải sống trong một cuộc đời lang thang phiêu bạc trên đất mi, nếu như ta phải lẩn trốn và giả trang, như thể ta là một kẻ tội đồ và các ngươi là quan tòa lên án? Hãy nhìn nàng Nghệ Thuật, chị em của ta! Nghệ thuật cũng chịu chung số phận như ta. Chúng ta phải tị nan nơi các dân tộc dã man và chẳng còn biết phải phụng hiến tâm thành của mình cho ai nữa. Nơi đây, quả thế, ta và Nghệ Thuật không còn lý do hiện hữu nữa. Nhưng các vị quan tòa đoán án chúng ta cũng sẽ lên án các ngươi nữa, và bảo cùng các ngươi: trước hết, các ngươi hãy có một nên văn minh đi đã, rồi các ngươi sẽ học biết được triết lý muốn gì và triết lý có thể là gì.”

(F. Nietzsche, Triết Lý Hy Lạp Thời Bi Kịch, Trần Xuân Kiêm dịch)







KẺ XA LẠ

- Nhà ngươi yêu ai nhất,
hỡi con người kỳ bí quỉ dị,
nói ta nghe nào!
Yêu cha, yêu mẹ, yêu chị, yêu anh em?
- Tại hạ chả có cha, chả có mẹ, chả có anh chị em chi hết.
- Yêu bạn hữu?
- Các hạ đang xử dụng đó một cái lời mà cho tới nay cái ý nghĩa vẫn còn là vô nghĩa (không biết được, bất tri) đối với tại hạ.
- Yêu tổ quốc chăng?
- Tại hạ không rõ tổ quốc của tại hạ tồn lập tập hợp tại vĩ độ vĩ tuyến nào.
- Yêu sắc đẹp chăng?
- Sẵn lòng yêu rất mực, (nếu đó là) Thần Nữ bất tyệt thiên thu (mặc dù thận phân tại hạ là phù du rất mực),
- Yêu vàng bạc?
- Tại hạ thù ghét thứ đó cũng như các hạ căm thù Thượng Đế vậy. (Mặc dù tại hạ cần có những thứ đó để có thể nhậu lade, cũng như các hạ cần có Thượng Đế thì mới có được cơ hội để căm hớn!!!
- Ê! Ê! Thế thì các hạ yêu cái chi chi chăng chớ, hỡi người khách lạ dị thường ôi!
- Tại hạ yêu mấy cái cụm mây um tùm… lờ lững bay ngang tùm lum trôi nổi… ở xa xa kia kìa… giống như tùm lum liên tồn mọc cỏ kỳ tuyệt huyền diệu tê mê!

(Charles Baudelaire, Bùi Giáng dịch)
Bao năm nay, ngòi bút phê hình quỉ dị của người làm văn nghệ cứ liên miên như vô tình tàn phá, sa mạc lớn dần vào Phế Lụi Văn Chương, hình thành Tàn Phế Cảo Thơm cho Sa Mạc. Đó là ẩn ngữ đệ nhất hy hữu của hằng tồn mạt thế cho tuyệt trù hủy diệt Thần Đế Thể của Tuế Nguyệt Hy Nga.
(Bui Giang)
Thi Ca Tư Tưởng Bùi Giáng
PHẦN 1: KHỞI ĐỘNG
Niềm Vui Ẩn Mật Trong Văn Thơ Bùi Giáng
Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
Anh đi gởi lại đôi giòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù?
(BG)
“… Và để làm gì, thi nhân trong thời buổi điêu linh thống khổ?”
… Giả sử rằng thời buổi thống khổ điêu linh còn có được một cơ hội qui hồi, phục chuyển, thì cuộc phục chuyển qui hồi nọ chỉ có thể xảy ra là lúc cõi đời hồi chuyển từ căn để u uyên, và nói thế, giờ đây chỉ có nghĩa đơn sơ là: nếu cõi đời hồi chuyển qui phục từ nơi vực sâu không đáy. Trong thời đại của đêm tối cõi đời, cái vực sâu không đáy kia của cõi đời phải được thể nghiệm và được kiệt tận miên bạc bình sinh. Và muốn vậy thì điều cần thiết là phải có vài kẻ đạt tới cái chỗ cùng tận của cái đáy vực sâu không đáy.
… Thi nhân là những con người, những con kẻ, của những con đời tử diệt phù du, đã ngậm ngùi trang nhiêm túc mục ca ngâm Tửu Thần, và ngấn tồn những ngấn tích, và lưu tích những lưu tung của những thánh thần trôi biệt, và ở lại lập-tồn-lưu-ngụ tại chỗ ấn tích in rêu kia, và vạch ngấn ra một miền cho những đồng bào phù du, tử diệt, và vạch ngấn ra cho họ, cái con đường của phục chuyển hồi quy.
(Martin Heidegger, Thi Sĩ Để Làm Gì
Bùi Giáng, Sương Bình Nguyên)