Niềm Vui Ẩn Mật Trong Văn Thơ Bùi Giáng
NGUYEN QUANG THANH biên soạn
Sắc Bất Ba Đào
Dưới Mắt Shakespeare
KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN
“Hỡi kẻ thuộc hạ thân yêu, ta đã mở chiến dịch này. Ta đã dàn trận địa nọ, là vì nữ vương Ai Cập; và vì nữ vương - mà trái tim của nàng, ta tưởng ta giữ được, bởi vì nàng giữ được trái tim ta, một trái tim, nhân vì là của ta, mà chinh phục được hàng ngàn ngàn trái tim khác và giờ đây thảy thảy tan rã xa biệt hết rồi – nữ vương đó, Eros ạ, đã trao qua đổi lại lá bài với Caesar, mà chơi trò gian manh đó, mà nhận chìm vinh hiển của ta, làm nên thắng lợi cho một tay địch thủ…”
(W. Shakespeare, Trăng Tỳ Hải, Bùi Giáng dịch)


Sắc Bất Ba Đào
trích từ “Trăng Tỳ Hải”



CLEOPATRA – Antony hay là ta có lỗi trong sự này?

ENOBARBUS – Chỉ duy Antony là lỗi mà thôi, ông đã muốn cái tính cao hứng ngông cuồng của ông phải làm chủ lý trí ông. Giữa trận tiền ngửa nghiêng trời, xiêu rụng đất, tàn rã vũ trụ, rúng động càn khôn, thì cái việc bà tung bay chạy khỏi vòng ầm ầm sát khí ai đang, cái việc ấy có can hệ chi mà ông lại lao đầu chạy theo tà xiềm phất phơ phiêu hốt của bà như thế chớ? Còn ra cái thể thống gì nữa rứa rằng chớ ! Cái cơn tình si say đắm ngo ngoe ngứa ngáy dấy lên kích thích, đã đành là nó dữ dội, nhưng ông là thống súy, ông phải làm sao chận đứng cái chứng lận đận kia lại để đừng tổn thương tới cái can tràng dõng khí trong cái tài hoa của người lãnh đạo, thế mới là phải phải chớ. Tại sao ông lại bẻ lái quay thuyền tung bay theo đuôi bà lẽo đẽo? Tại sao ông lại làm cái việc tréo giò tréo cẳng như rứa chớ? Trong một giờ quyết liệt tử sinh, mà thế giới phân ra làm đôi chọi nhau chan chát, để mà quyết định riêng cái định mệnh tồn sinh của chính ông, hỡi ôi, thế mà ông trở cơn đìu hiu ra như rứa. Thì cái xấu hổ cũng đồ sộ như cái cuộc tan tành giang sơn. Hỡi ôi! Vùng chạy theo những lá cờ lắt lay của bà lơn, trước con mắt ngơ ngác bàng hoàng của hạm đội sáu quân! Thật là quá mức tưởng tượng.

(Shakespeare, Trăng Kỳ Hải, Bùi Giáng dịch)



Sắc Bất Ba Đào,
trích từ “Hoa Ngõ Hạnh”



IAGO – Hi Hì ! Nào, nào. Các bà phụ nữ đờn bà các bà, vốn là những thần tượng chân dung lúc đứng giữa công chúng; những cái chuông reo lúc ở khuê phòng; những con mèo rừng lúc ở nhà bếp; những vị thánh nữ quan âm bồ tát lúc chửi mắng người ta; những con quỷ cái, lúc bị người ta ngầy mắng; những kẻ nhảy cỡn đùa dai trong công việc nội trợ, và những tay nội trợ nô nức rất mực dập dìu lúc nằm ngửa ở trên gường.
……

IAGO – Nàng Thơ trong mình tôi nó đang mò mẫm thai nghén, và nó cho ra đôi vần thế này:
Nếu nàng đẹp mà thông minh kỳ tuyệt
Thì cái này dùng dịch sử cái kia
Thì cái kia để sử dụng canh khuya
Cho cái nọ nõn nà chơi chút it.

DESDEMONA – Còn nếu nàng đen như bò hóng mà lại thông minh thì sao?

IAGO – Da bồ hóng mà thông minh kỳ tuyệt
Ắt nàng sẽ tìm được lối hay ho
Kiếm thằng trắng mà say mê quyết liệt
Nàng càng đen nó càng động ý tò mò

EMILIA – Còn nếu nàng đẹp mà đần thì sao?

IAGO –
Đã là đẹp đâu có đần tuyệt đối
Đẹp thì bao giờ cũng đủ lối mà đi
Và đần độn lại chính là đầu mối
Để đàn ông càng động cỡn mê si
Đàn ông ưa gái ù lì
Càng đần đần độn độn, càng dễ ghì dễ ôm
Đàn ông ưa gái tục phàm
Càng ngơ ngơ ngẩn ngẩn càng dễ dòm dễ chơi

DESDEMONA – Đó là những nghịch ngôn, nghịch ngữ vô lý, cũ kỹ lắm rồi, chỉ có bọn ba rơi mới ưa chuộng khoái chí ở những quán nhậu. Còn đối với gái xầu và đần, thì ngài tán tụng thế nào nói nghe?

IAGO-
Vừa đần vừa xấu than ôi
Vẫn rồi cũng thể thế thôi đó mà
Cũng vẫn giở đủ trò quỷ quái yêu tinh ma
Dập dìu ngang ngửa cũng trút ra đổ vào
Thua chi gái đẹp đâu nào
Cũng từng cơn nhún nhẩy cũng yêu đào giẽ giun
Cũng cầy sấy giậy điên cuồng
Cũng lăn lóc đá cũng cuồn cuồn rêu
Cũng ngang xương đứt mạch xuống đèo
Cũng khe ngầm ngọt ngọc cũng ngần gieo ra tràn
Cũng ngậm ngùi gió nội lang thang
Cũng môi cũng miệng cũng hôn nồng nàn chứ ru
Cũng thịt da mềm mại tạc thù
Trong đêm tối động cũng mù mịt thơm
Cũng lần khân giữa cuộc trong cơn
Trước sau nào cũng thấy ai hơn ai nào

DESDEMONA – Ông mắc dịch toi đâm tầm phào. Cô tồi tệ nhất ông lại tán tụng hay ho nhất. Thế thì ông sẽ có cái lời xưng tụng nào để mà hạ tứ ban cho một người đàn bà thật là đích đáng đức hạnh tài sắc vẹn mười, cho đến bọn lưu manh côn đồ cũng phải chịu là không chỗ chê?

IAGO –
Xinh đẹp mãi chẳng bao giờ kiêu hãnh
Lời đủ luôn mà chẳng lớn tiếng bao giờ
Vàng có dư mà ăn vận đơn sơ
Dào dục vọng mà luôn luôn tự chủ
Muốn báo hận có đầy cơ hội đủ
Mà đuổi xua niềm phẫn nộ đi xa
Đầu tuyệt ngư đem đổi lấy đuôi cá mòi
Mà đâu phải dại khờ nên làm vậy
Có ý tưởng mà chẳng cho thiên hạ thấy
Chẳng quay đầu nhìn thiên hạ theo sau
Ngoảnh mặt làm ngơ trước những con mắt kêu gào
Toan gay cấn xin chút tình hạ tứ
Người như thế giữa nhân gian ví thử
Có một người như thế thật đáng là …

(W. Shakespeare, Hoa Ngõ Hạnh, Bùi Giáng dịch)


Mời đọc Othello và Antony với Bất Ba Đào Nhan sắc
KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG VÀ TRỊNH CÔNG SƠN  -  NGUYEN QUANG THANH biên soạn
Website:  www.nguyenquangthanh.com     -   tác giả tự trình bày
Bui Giáng       -     W.  Shakespeare
Niềm Vui Ẩn Mật Trong Văn Thơ Bùi Giáng
Vũ vô kìm tỏa năng lưu khách
Sắc bất ba đào dị nịch nhân

ÔNG TRỜI CHỊU THUA

Bây giờ tôi rất có quyền
Hỏi ông trời: chớ thuyền quyên là gì?
Mà nhân gian nhờ ly bì
Từ thiên thu tời tám kỳ càn khôn
Trời rằng ngươi rất có quyền
Hỏi như rứa đó… nhưng…
- Nhưng sao?
- Nhưng ta không đủ thẩm quyền đáp đâu

(Bùi Gáng)